Thánh Máctinô, Chứng Nhân Hy Vọng

02-11-2017
Bởi: Nguyễn Thế Truyền Có: 0 bình luận 1571 lượt xem

 “Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an” (Mt 5,5).

Ki-tô giáo không phải là một tôn giáo “khoái khổ”, càng không phải là một tôn giáo tìm mọi cách trốn tránh “bể khổ” trần gian. Nói đúng hơn, Ki-tô giáo mời gọi những người tin vào Đức Giê-su đón nhận đau khổ như thực tại gắn liền với thân phận con người, để qua đó, con người vươn tới niềm hạnh phúc vô tận. Đọc những trang tin mừng thánh Lu-ca, ta thấy Đức Giê-su tiên báo rằng “Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy” (Lc 9,22). Quả thật, Đức Giê-su, Con Một Thiên Chúa, thủ lãnh Giáo hội, đã đón nhận tất cả đau khổ của kiếp người vì chúng ta, để trong sự chết và phục sinh của Người, mang lại niềm hy vọng mới cho những ai trông cậy vào Người.

Thánh Mác-ti-nô, Một Kinh Nghiệm Cá Nhân

Tiểu sử ghi: Mác-ti-nô được sinh ra trong một hoàn cảnh đặc biệt. Trong gia đình thì bị cha từ bỏ; ngoài xã hội thì phải đối mặt với những cư xử bất công của nạn kỳ thị chủng tộc. Theo lẽ thường, hoàn cảnh này dễ đưa đến sự bất mãn, thất vọng, buông thả. Nhưng với Mác-ti-nô, cậu đón nhận hoàn cảnh của mình với cả tấm lòng mà không một lời than van trách móc. Hơn thế nữa, cậu còn nhận ra và hằng chạnh lòng nhạy cảm với những hoàn cảnh đáng thương của người khác. Khi chứng kiến cảnh lầm than khổ cực, bệnh hoạn và nghèo đói của nhiều người, cậu đã nuôi trong mình khát vọng làm một điều gì đó giúp đỡ họ.

Tục ngữ Việt Nam có câu: “Trời không phụ lòng người”. Quả thật, Thiên Chúa đã ban cho Mác-ti-nô có được những khả năng cần thiết hầu có thể thực hiện ước mơ của mình. Thật vậy, dù bị cha bỏ rơi vì màu da, nhưng Mác-ti-nô đã làm cho cha phải lưu tâm đến ước nguyện đời mình. Khi biết cậu có ước muốn theo học nghề thuốc, ông đã gửi cậu đến học nghề với một thầy thuốc nổi tiếng, xưa là bạn của ông. Mác-ti-nô đã miệt mài học tập, siêng năng tìm tòi để hy vọng được xả thân cứu đời.

Với tài năng, đức độ và tình yêu, Mác-ti-nô quả đã có thể tiến xa với nghề này, song trong tâm hồn cậu lại bừng cháy một khát vọng dấn thân phụng sự Chúa và tha nhân cách triệt để hơn trong ơn gọi Trợ Sĩ của Dòng Đa Minh. Nhìn vào bản thân, với một hoàn cảnh không giống ai, nhưng với những kinh nghiệm bản thân và sự cậy nhờ ơn Thiên Chúa, Mác-ti-nô đã đón nhận tất cả hoàn cảnh với lòng phó thác cậy trông và vượt qua tất cả để mở ra một chân trời mới, chân trời của niềm hy vọng, một niềm hy vọng có sức lan toả cho nhiều người, với nhiều hoàn cảnh, thuộc nhiều thời đại khác nhau.

Thánh Mác-ti-nô, Một Chứng Nhân Hy Vọng

Chia tay gia đình để bước vào Tu viện, dù trong phận vụ nào, Mác-ti-nô cũng luôn chu toàn trách nhiệm cộng đoàn trao phó và hăng say làm việc bác ái cho mọi người. Đặc biệt, với phương châm: chính bản thân sống nghèo nàn giản dị, nhưng với tha nhân rộng rãi và quảng đại. Chính vì thế, sự hiện diện của thánh nhân là niềm hy vọng cho những người nghèo, những người bệnh tật đang cần sự giúp đỡ. Thánh Mác-ti-nô luôn mở rộng lòng cho những ai đói khát, thiếu thốn. Với bệnh nhân, thánh nhân luôn ân cần chăm sóc, kiên nhẫn phục vụ.

Tuy được mọi người yêu mến, Mác-ti-nô vẫn luôn xác tín rằng, chính Thiên Chúa đã làm tất cả. Do đó, thánh nhân vừa chữa bệnh vừa cầu nguyện. Thánh Mác-ti-nô đã tin tưởng vào Chúa hơn là vào tài năng của mình. Thánh nhân đón nhận tất cả, không nỡ lòng từ chối một ai cần đến sự giúp đỡ của ngài. Ngày 06.05.1962, Đức Giáo Hoàng Gio-an XXIII đã tôn phong ngài lên bậc hiển thánh. Việc ghi danh thánh Mác-ti-nô vào sổ bộ các thánh của Giáo hội chứng tỏ rằng, ngay khi còn sống, thánh Mác-ti-nô đã là niềm hy vọng cho dân chúng thế nào, thì khi qua đời, thánh nhân càng trở thành chứng nhân hy vọng tuyệt vời cho những ai hết lòng chạy đến kêu xin ngài chuyển cầu. Và cho đến hôm nay, sau gần 400 năm kể từ ngày thánh nhân qua đời (03.11.1639), nhiều người khắp nơi trên thế giới vẫn thường xuyên chạy đến với thánh Mác-ti-nô. Đa số họ, khi đến với thánh nhân đều mang theo một niềm hy vọng được xoa dịu những nỗi khổ đau phần hồn lẫn phần xác.

Nếu ai đã một lần đến với đền thánh Mác-ti-nô (thuộc Tu viện thánh Mác-ti-nô, Hố Nai) vào ngày đại lễ 03.11 hàng năm, chắc hẳn cũng sẽ có nhiều tâm tình sốt mến và những ấn tượng khó quên. Ngay từ sáng sớm, từng đoàn người khắp nơi nườm nượp đổ về đền thánh. Mỗi người mang theo một tâm tình, một niềm hy vọng dù nhỏ bé. Niềm hy vọng đó có thể là mong được gặp thầy gặp thuốc, được chữa lành bệnh tật, được an lành mạnh khoẻ. Niềm hy vọng đó còn là những tiếng nấc nghẹn ngào mong cho gia đình hạnh phúc, vợ chồng hòa thuận, con cái hiếu thảo, cháu chắt ngoan hiền. Ngoài ra, còn có nhiều tâm tình khác cũng được khấn nguyện: xin cho giữ đạo được nên trọn, người thân biết bỏ xa đường lầm lạc mà trở về cùng Thiên Chúa, cùng Hội thánh và cùng gia đình; từ bỏ nghiện ngập, các tật xấu, v.v..

Có thể nói, bao nhiêu tâm tình là bấy nhiêu niềm hy vọng. Tất cả đều được chân thành dâng lên, phó thác nơi Thiên Chúa, nhờ lời chuyển cầu của thánh Mác-ti-nô. Đến với thánh Mác-ti-nô là chúng ta đến với một chứng nhân của niềm hy vọng. Cuộc đời của thánh nhân là một bài ca hy vọng. Hy vọng vượt lên mọi hoàn cảnh để mang lại niềm hy vọng cho tha nhân. Ngày nay, ở trên Thiên Quốc, thánh nhân vẫn tiếp tục thắp sáng niềm hy vọng cho chúng ta, bằng cách chuyển cầu lên Thiên Chúa, Đấng là nguồn mạch tất cả niềm hy vọng của nhân loại, hôm nay và mãi mãi.




Từ khóa: , ,

  • THỈNH VIỆN ĐA MINH VIỆT NAM
    Địa chỉ: 70/1 Tổ 1, Kp Bình Đường 3, P. An Bình, Tp. Dĩ An, Tỉnh Bình Dương.
    Địa chỉ cũ: 1116, đường số 6, P. Tam Phú, Q. Thủ Đức, Tp. HCM - Xem bản đồ
    Email: thinhviendaminh@gmail.com